Chi tiết tin tức

Chuyện tình Bãi Bụt
Cập nhật lúc: 10:41 - 22/07/2010 Lượt xem: 2706

      “Chiều chiều mây phủ Sơn Trà - Lòng ta thương bạn nước mắt và lộn cơm”. Theo câu ca xưa anh đi tìm bãi Bụt. Tìm ở nơi đâu, tìm em như đi tìm cổ tích bên gành. Có một chuyện tình, một chuyện tình trắc trở mong manh. Em lên đầu non, anh về cuối biển. Nỗi nhớ theo đàn chim yến, nỗi nhớ chờ nồm gió mồ côi. Mưa dăng dằng dặc biển bờ cách xa, thuyền anh vãn mù tăm chim cá ngỡ bóng ai về gió lay cành lá., em lên chùa xuống tóc sầu bi. Bãi bờ cạn mà tình lênh đênh. Lòng như tro ủ, lửa nước mắt hay là máu ứa đắp bồi thành bãi bụt cho nhau ! Cho nhau ! (Bài hát Chuyện tình Bãi Bụt - Thơ : Lê Anh Dũng, Nhạc : Phan Ngọc)

      Có một đôi trai gái yêu nhau, họ cùng nhau thề non hẹn biển, sống chung thủy trọn đời bên nhau. Ngày ngày, khi mặt trời vừa nhô lên đỉnh núi chàng lên đường ra khơi bám biển bắt cá, đánh tôm; nàng ở nhà khai hoang, mở đất trồng rau. Khi tối về vợ chồng lại ở bên nhau trong túp lều tranh nằm dưới chân núi. Cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ hạnh phúc.
      Vào một ngày kia, cũng như bao ngày khác, chàng tạm biệt vợ để tiếp tục ra khơi, tiển đưa chồng nàng nhìn theo lưu luyến, hẹn chiều về vợ chồng lại gặp nhau. 
      Nhưng nàng có ngờ đâu cái ngày ấy cũng là cái ngày định mệnh, buổi sáng chia tay kia cũng là buổi sáng cuối cùng của đôi vợ chồng trẻ. Khi chàng vừa ra đi chưa được bao lâu thì trời đất bỗng chuyển màu u ám, mây đen ở đâu ùn ùn kéo về, gió thổi mạnh, sấm chớp ầm ầm, biển động dữ dội, nàng lo lắng đứng ngồi không yên; Chiều về trời quan mây tạnh, nàng ra bến đón chồng về, mắt nàng cứ nhìn ra biển mong được nhìn thấy bóng dáng chồng từ xa, để vẫy tay báo hiệu cho chồng mình đang đứng đợi, đón chồng về bên mái ấm đoàn viên. Nàng chờ mãi, chờ mãi vẫn không thấy bóng  chồng về, lòng buồn rũ rượi, đầu óc nàng cứ suy nghĩ mông lung, sợ điều chẳng lành đã đến với chồng, nàng không cầm được nước mắt. Ngày qua ngày, nàng cứ ngồi mãi trên bến đợi với hy vọng gặp lại người chồng chung thủy mà bóng chồng vẫn biệt tăm, bao nhiêu nước mắt nàng đã khóc trong sự chờ đợi tuyệt vọng thương tiếc chồng đã chìm dưới biển sâu, nàng cứ khóc, khóc mãi, nước mắt của nàng đã đắp bồi thành “Bãi Bụt”, một vùng biển hiền hòa như Bụt. Để giữ lòng chung thủy với chồng, nàng đã xuống tóc lên chùa đi tu, và cứ mỗi khi chiều về nàng lại ra bến đợi, mắt vẫn hướng ra biển chờ đợi trong nổi buồn, nổi nhớ mênh mông “Lòng như tro ủ, lửa nước mắt hay là máu ứa đắp bồi thành bãi bụt cho nhau ! Cho nhau !”.

      Đến đây ta như nghe vang lên ca xưa :

Chồng nghèo nghề ruộng em thương
Chồng giàu nghề biển, hồn treo cột buồm.

         

Tra cứu hồ sơ

Tra cứu hồ sơ

hình ảnh

video

LIÊN KẾT WEBSITE

SNV.png
YTE.png
GTVT.png
SXD.png
STP.png
KCNC.png
BQLKCN.png
STC.png
GDDT.png
TNMT.png